Mr. Cà Vạt- Nỗi cô đơn của hai người đàn ông

Cập nhật: 00:38 | 05/05/2020
Cuốn sách "Mr. Cà Vạt" là một câu chuyện không quá dài, không quá nặng nề về những nỗi cô đơn đã trở thành “thương hiệu” của nhiều thế hệ người Nhật Bản. Cuốn sách là tập hợp của những cuộc đối thoại và những hồi tưởng, qua lời kể của hai người đàn ông.

Khoa học vốn đã tổng kết rằng đàn ông có xu hướng không thích thể hiện nỗi buồn của mình, đôi khi thậm chí họ chuyển hóa cảm xúc ấy thành sự giận dữ. Trong đời thực, chúng ta cũng ít thấy hai người nam giới mở lòng tâm sự với nhau, nhất là tâm sự về nỗi buồn. Nhưng hai người đàn ông trong cuốn Mr. Cà Vạt lại có những điểm chung để cởi lòng với nhau.

Sách Mr. Cà Vạt đangđược bạn đọc khắp nơi yêu thích bởi sự khác biệt của câu chuyện khi nó xoay quanh những cuộc đối thoại, tâm sự của hai người đàn ông, đó là một người đàn ông trung niên thất nghiệp và một chàng trai trẻ xa lánh xã hội.

Câu chuyện trưởng thành của chàng trai trẻ và người đàn ông trung niên dường như có rất nhiều điểm tương đồng, khi họ cùng được dạy dỗ phải quy phục cuộc đời, không được phép phản kháng, không được phép đấu tranh để bảo vệ điều mình yêu quý. Và cuối cùng, thứ duy nhất họ phải vật vã đấu tranh chính là nỗi đau khổ của mình, đấu tranh với chính giá trị của mình, để dần dần tin rằng mình không có giá trị.

mr ca vat noi co don cua hai nguoi dan ong
Sách Mr. Cà Vạt.

Trong suốt 140 trang sách, từ “cố thủ” được nhắc đến một lần duy nhất, nhưng lại xoáy sâu vào nỗi băn khoăn của người đọc. Khi không được phép phản kháng, có những người chỉ còn một phương án duy nhất là “cố thủ”.

Nhân vật Ohara Tetsu- Người đàn ông thất nghiệp “cố thủ” trong thói quen rời khỏi nhà mỗi ngày, để không phải đối mặt với nỗi thất vọng của người vợ, không phải đối mặt với một chương mới của cuộc đời khi bị thất nghiệp, xa rời công việc hơn ba mươi năm mình gắn bó.

Nhân vật Taguchi Hiro- Chàng trai trẻ xa lánh xã hội “cố thủ” trong căn phòng, trong im lặng, trong sự cô độc của chính mình, để không phải đối mặt với sự tàn nhẫn của bạn bè đồng trang lứa, không phải đối mặt với kỳ vọng khuôn mẫu của mẹ cha.

Khó có thể nói là họ hèn nhát, bởi qua những câu chuyện họ kể, ta nhận ra, họ không hề được dạy cách nuôi dưỡng lòng can đảm, hay thậm chí là ngược lại, họ bị ép buộc phải từ bỏ lòng can đảm của mình.

Đáng chú ý nhất là trong câu chuyện này, cái tên Ohara Tetsu gần như tan đi ngay khỏi trang giấy và nhường chỗ cho cái tên Mr. Cà Vạt. Chiếc cà vạt được mô tả không khác gì một chiếc thòng lọng trói buộc định mệnh của người đàn ông này ngay từ những năm tháng trong sáng nhất của cuộc đời. Nhưng rồi, khi Mr. Cà Vạt tháo bỏ chiếc cà vạt, tự giải phóng cho mình, thì sợi thòng lọng làm bằng lụa cao cấp ấy lại chuyển hóa thành biểu tượng của một niềm hy vọng.

“Dù không tự do, ta vẫn liên tục phải đưa ra quyết định và phải chịu trách nhiệm cho hệ quả của chúng. Và vì thế mà sau mỗi quyết định ta lại mất thêm tự do nữa". Câu nói của Mr. Cà Vạt đã tổng kết lại quy luật cho bi kịch kéo dài nhiều thế hệ, có lẽ không chỉ ở riêng Nhật Bản, mà còn có thể bắt gặp ở bất cứ quốc gia nào.

Bình Nguyên