Mối hận của nàng dâu

Cập nhật: 07:14 | 21/01/2020
Trong xã hội hiện đại, quan hệ mẹ chồng- nàng dâu đã được cải thiện một cách rõ rệt, đó là mẹ chồng coi con dâu như con gái, ngược lại con dâu chăm sóc cho mẹ chồng và gia đình bên chồng một cách tận tụy, chu đáo, làm tròn bổn phận của mình trong gia đình. Nhưng mối quan hệ mẹ chồng- nàng dâu của chị Luyến lại khác. Mặc dù, bà Huyền coi chị Luyến như con đẻ nhưng chị Luyến vẫn coi mẹ chồng là “địch” và luôn tìm cách trả thù vì mối hận của chị với mẹ chồng trước khi cưới.  

Chả là trước đây chị Luyến và anh Tùng yêu nhau, bà Huyền đã kịch liệt phản đối. Lý do là chị Luyến trông tướng mạo đanh đá, bằng tuổi con trai bà, lại có hoàn cảnh xuất thân không rõ ràng. Bà Huyền nghe bạn bè kể rằng, mẹ chị Luyến thời còn con gái có một mối tình đi quá giới hạn với một người đàn ông cùng cơ quan đã có vợ con đề huề, kết quả là mang thai chị Luyến. Mẹ chị Luyến vốn là con của một ông giám đốc bề thế nên đã được ông cho vốn liếng, nhà cửa rồi lập tức gán ghép lấy một anh lính miền Nam tập kết ra Bắc để giữ thanh danh cho gia đình. Vì thế, “bố” của chị Luyến bây giờ không phải là bố đẻ của chị. Bà Huyền e rằng, rồi “mẹ nào con nấy” nên đã nhiều lần nhỏ nhẹ khuyên ngăn con trai nhưng anh Tùng chỉ im lặng và cũng không từ bỏ tình yêu đối với chị Luyến.

Anh Tùng tha thiết tình yêu với chị Luyến bao nhiêu thì bà Huyền lại ghét cay ghét đắng chị Luyến bấy nhiêu. Mỗi lần thấy chị Luyến qua nhà bà chơi, hẹn hò con trai bà là phản đối ra mặt. Có lần, bà Huyền vừa đi công tác về tới nhà, thấy chị Luyến ngồi lù lù trong nhà, bà liền hỏi: “Mày đi đâu đấy?”. Chị Luyến bảo: “Cháu đến rủ anh Tùng đi học.” Sẵn nỗi tức tối trong lòng, bà Huyền liền xẵng giọng: “Đi học thì đến trường, đến lớp sao lại đến đây?”. Rồi bà đuổi thẳng cổ chị Luyến ra khỏi nhà. Trong lòng chị Luyến hận bà lắm, nhưng chị không tỏ ra vô lễ mà vẫn im lặng, tỏ vẻ ngoan hiền.

Hôm nghe tin con gái bà ốm, chị Luyến mang túi sữa, hoa quả đến thăm hỏi để lấy lòng cô em chồng tương lai nhưng khi chị vừa ra về thì bà Huyền lập tức mang túi quà bỏ hết vào thùng rác vì không muốn nhìn thấy bất cứ cái gì liên quan đến chị Luyến.

moi han cua nang dau
Hình ảnh minh họa

Tuy căm ghét chị Luyến đến vậy, nhưng thấy con trai và chị Luyến tha thiết với nhau một thời gian dài, từ thời học phổ thông trung học, lên đại học rồi tận đến lúc ra trường đi làm nên bà đã thay đổi ý nghĩ, không ngăn cấm nữa và đồng ý cho con trai làm đám cưới với chị Luyến.

Dù trước đây, bà Huyền hết lòng phản đối cuộc hôn nhân này, nhưng từ khi anh Tùng cưới chị Luyến về, bà Huyền đối xử với con dâu như con gái. Chị Huyền thì không cảm nhận được những điều ấy, chị luôn tỏ vẻ đắc thắng và trong lòng chị thầm nhủ, không bao giờ chị tha thứ cho mẹ chồng vì đã coi thường, xúc phạm chị. Điều chị nhớ nhất là thái độ của bà, ngày chị đến nhà bà bị đuổi cổ ra khỏi nhà. Vì thế, chị luôn âm ỉ "chiến đấu" với bà, đáp trả lại tất cả những gì khổ sở nhất cho mẹ chồng.

Một lần, bà Huyền bị ngộ độc thức ăn, chồng và con trai bà đều bận đi công tác xa, cô con gái thì đi học ở nước ngoài, bà nhờ con dâu đưa bà vào viện nhưng chị Luyến cứ chần chừ, bà Huyền đợi mãi đến lúc đau không thể chịu đựng được nữa, đành một mình gọi taxi vào viện, cả mấy tiếng sau mới thấy con dâu đủng đỉnh vào nhưng cũng chỉ thăm bà một lúc rồi về, với lý do còn về đón con. Sang ngày hôm sau, bà Huyền đợi mỏi mắt nhưng mãi tới chiều tối chị Luyến mới vào thăm, chị bảo cả ngày phải bận việc cơ quan.

Suốt một tuần bà Huyền ốm nằm viện, cô con dâu không hề chăm sóc, cơm cháo cho bà, chỉ cuối ngày mới vào thăm một lát rồi về. Chị còn bảo mẹ chồng thích ăn gì thì cứ xuống căng tin bệnh viện cho tiện khỏi lách cách mang ở nhà đi. Vậy là một mình bà ở viện tự xoay xở, chuyện mua cơm cháo, giặt giũ bà phải nhờ vả những người nhà bệnh nhân ở cùng phòng giúp đỡ. Ngậm ngùi, tủi thân, nhưng bà phải nuốt nước mắt vào trong chịu đựng, kẻo sợ mọi người cười chê.

Bạn bè, đồng nghiệp của chị Luyến thường tấm tắc khen chị lấy chồng sướng như tiên, có chồng đẹp trai, thu nhập khá, còn được nhà chồng mua cho nhà mặt phố, xe ô tô, chẳng phải lo nghĩ gì. Thu nhập hai vợ chồng mỗi tháng mấy chục triệu chỉ mỗi việc lo cho con ăn học, còn lại ăn tiêu, mua sắm và đi du lịch trong ngoài nước. Lại có bà mẹ chồng tâm lý, thương yêu. Nhưng chị Luyến không nghĩ rằng, những gì chị đang có, đang thụ hưởng là công sức lao động vất vả của vợ chồng bà Huyền trong mấy chục năm công tác, luôn chắt chiu, dành dụm lo cho con mà tỏ ra biết điều, báo hiếu với bố mẹ chồng.

Cả năm chị không hề ngó ngàng đến bố mẹ chồng. Đến ngày tết, chị Luyến chỉ mang đến biếu bố mẹ chồng cặp bánh chưng, cân giò lấy lệ, chứ chưa bao giờ biếu cái gì to tát hơn hay mừng tuổi bố mẹ chồng một đồng để ăn quà. Gia đình bà Huyền thường có thói quen ở lại Thủ đô ăn tết, đến sáng mồng 5 tết thì cả nhà tổ chức về quê Nam Định cúng gia tiên, chúc tết họ hàng. Bà gọi điện bảo con trai thu xếp chở gia đình bà về quê nhưng cô con dâu thường lấy lý do bận việc để không cho chồng chở bố mẹ về quê. Vợ chồng bà Huyền phải ngậm ngùi ra bến xe bắt xe đò về quê.

Cảm thấy cô con dâu đối xử với với mình ngày càng quá quắt, bà Huyền đã tâm sự với con trai. Anh Tùng cũng đã góp ý với vợ nhưng chị Luyến nói thẳng: “Dù mẹ anh có tốt đến mấy thì em cũng không thể quên được cách mẹ anh đối xử với em trước đây, làm thế thì có thấm vào đâu mà anh xót thương”.

Không thể chấp nhận cách hành xử của vợ, anh Tùng lớn tiếng quát: "nếu cô còn tiếp tục cố chấp đến quá khứ mà quên mất bổn phận làm con hiện tại thì tôi sẽ ly hôn với cô…”.

Nguyễn Đài Thanh

  • Xin chờ trong giây lát...