Chuyện các gia đình "hưởng lợi" từ ... Covid-19:

Kì 2: Vợ đảm nhờ dịch cô vit

Cập nhật: 10:50 | 17/03/2020
Từ ngày được nghỉ làm vì dịch covid-19, món ăn trên bàn nhà chị luôn luôn dược đổi mới. Nhiều món rất mới lạ, hấp dẫn, chế biến cầu kỳ. Thay vì ca thán dịch bệnh hay lên mạng buôn dưa lê hàng giờ, chị lao vào học nấu ăn, chinh phục gian bếp, dọn dẹp cửa nhà, chỉnh lại cách chi tiêu, dạy con học bài, làm việc nhà... trở thành cô Tấm trong mắt chồng

Nhà hàng của mẹ

Sáng sớm vừa tỉnh dậy, anh Nguyên đã ngửi thầy mùi bánh nướng bơ lan tỏa tới tận giường ngủ. Anh vươn vai, ngáp một cái rồi hất chăn ra, lững thững vào bếp. Mùi thơm của mẻ bánh mì chín tới đang tỏa ra từ chiếc nồi chiên không dầu vợ anh mới rước về dạo trước tết, từ đó đến nay luôn được thử nghiệm các món mới. Món bánh mì nướng này vợ anh mới được bạn chia sẻ công thức, cả ngày hôm qua gian bếp toàn bột bánh, hết đập rồi lại ủ, đến tối thì cho vào tủ lạnh. Sáng nay chắc vợ anh đã dậy sớm để cho bột vào “lò”. Chưa biết tay nghề thế nào, ngửi mùi đã muốn ăn rồi. Anh vào trong buồng ngủ sau, gọi hai con trai dậy tập thể dục.

ki 2 vo dam nho dich co vit
Mẹ vào bếp khiến căn bếp luôn ngập tràn hương vị tình yêu

Bố con anh tập được một nửa thì thấy chị đẩy cửa vào, tay xách nách mang biết bao nhiêu là túi. Chị để tất cả lên bàn bếp, tháo khẩu trang, rửa tay rồi nhanh chóng mở tủ lạnh, lôi ra mấy quả trứng gà, hộp pate tự làm, sữa tươi, dưa chuột, cà chua. Chị xếp tất cả lên bàn ăn, thoăn thoắt thái dưa, cà chua cắt lát, rồi bật bếp, ốp trứng, chiên pate. Xong việc, chị lấy ổ bánh mì nóng hổi ra khỏi lò, lần lượt cắt lát, xếp trứng, pate lên, bày vào từng đĩa. Xong xuôi hết, chị mới ngó qua cửa sổ, gọi chồng con vào ăn sáng. Hai thằng bé hoan hỉ lao vào phòng ăn, vồ lấy miếng bánh, gặm nhồm nhoàn, vừa hai vừa làu bàu “Bánh ngon thế, mẹ mua ở đâu đấy?”. Chị nháy nháy mắt với anh. Anh Nguyên cười cười “Tiệm bánh mới khai trương”. Hai thằng bé reo lên “Ngon tuyệt. Vậy ở đó có bán bánh cupcake không? Có bánh kem bơ không? Mai mẹ lại mua nhé!”. Chị Nguyên cười trừ. Còn anh thì rên rỉ “Chắc bố lại phải phụ việc ở tiệm bánh thì bà chủ mới làm cho các con”. Thằng anh gật gù “Từ ngày nghỉ học, sướng thật, ngày nào cũng được ăn ngon”.

Thằng bé nói không sai. Từ ngày chúng nó được nghỉ học, gia đình anh sinh hoạt sung túc hẳn lên. Chị cũng là giáo viên, dạy môn tiếng Anh nên khi bọn trẻ nghỉ học chị cũng bị “mất dạy” theo. Hai đứa đang tuổi ăn, tuổi lớn, ngày nào cũng gào tướng “đặt hàng” đủ món. Thương con, chị không nỡ chối từ, bởi vậy trên bàn ăn, từ bữa chính đến bữa phụ, luôn luôn có món ăn “đặt hàng theo yêu cầu”. Chỉ có anh Nguyên mới biết, món ấy không phải do nhà hàng nào làm, mà do bàn tay người vợ đảm “đột xuất” của anh cống hiến.

Tìm thấy cơ hội chăm sóc gia đình từ... nạn dịch

Chẳng là, thời gian phải nghỉ dạy vì dịch covid-19, nhà bếp trở thành chiến trường mới của chị. Không thể đi chợ hàng ngày do ngại lây nhiễm, nhiều món ăn mới lạ, hấp dẫn, lũ trẻ ao ước được ăn nhưng nhiều cửa hàng bán đồ quen thuộc cũng chẳng mở nữa vì thiếu nhân công, thiếu khách hàng. Thế là ngoài thời gian soạn bài cho học sinh, chị Nguyên tranh thủ tự học, làm nhiều món ăn cho bọn trẻ đổi vị. Mỗi tuần, chị đi chợ một, hai lần, mua sẵn nguyên liệu, chất đầy trong tủ. Chị gia nhập một vài nhóm yêu bếp, thích nấu ăn, cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm, công thức và niềm đam mê bất tận đối với món ăn. Được cái nhà nhiều đàn ông nên lực lượng “khách hàng tiềm năng” rất lớn. Ngon cũng ăn, không ngon thì vừa ăn, vừa nhận xét góp ý. Có động lực, tay nghề chị tiến bộ rất nhanh.

ki 2 vo dam nho dich co vit
Thay vì chán nản, lo sợ d,ịch bệnh nhiều gia đình đã tranh thủ thời gian rãnh rỗi vì dịch bệnh để điều chỉnh sinh hoạt gia đình cho hợp lý hơn

Chị phát hiện ra, hai đứa con trai đã hiểu chuyện, liền nảy ra ý nhờ chúng giúp việc này việc kia. Được tự tay làm món mình sắp ăn, chúng ăn ngon miệng hơn, học hỏi thêm được rất nhiều thứ từ việc phụ mẹ làm bếp. Mẹ con vừa làm vừa trò chuyện, hiểu nhau không ít. Lũ trẻ có hàng vạn câu hỏi, mọi khi muốn hỏi mà không biết nói với ai giờ có mẹ như một cuốn từ điển bách khoa, khám phá ra biết bao điều mới mẻ. Dần dà, chị dạy chúng làm việc nhà. Lần đầu sử dụng máy giặt, tự tay phơi quần áo, tự mình lau nhà, rửa bát... đối với lũ trẻ như được khám phá những điều thú vị mới, vô cùng hào hứng. Tuy rằng tay trẻ vụng dại, chưa quen việc, nên nhiều khi chúng làm xong chị đi làm lại mệt hơn. Nhưng chị rất vui. Mẹ con cũng thân thiết với nhau hơn trước. Những lúc rảnh rỗi, anh Nguyên cũng xúm vào giúp vợ khiến không khí gia đình lúc nào cũng vui như tết.

Đêm đến, khi nằm xuống nhờ chồng đấm vai, bóp tay hộ, chị tâm sự “Trước em mải đi làm, hết dạy chính lại đến dạy thêm, bữa ăn ngày thường qua quít, miễn sao cho khỏi đói, chứ không chú ý đến khẩu vị, đến chất lượng bữa ăn và tâm trạng của người ăn, trách nào con ăn ngon mà vẫn chậm lên cân, không hồng hào khỏe mạnh. Mấy tháng nay phải nghỉ, tự tay làm bữa cho bố con, tự tay dạy con làm việc nhà, em mới hiểu là con mình đã lớn, mình không thể nuôi con mà không dạy”

Dừng một lúc, anh góp ý “Thời gian này là cơ hội để mình điều chỉnh lại nhịp sinh hoạt gia đình, sắp xếp lại mọi thứ trong nhà, lên kế hoạch dạy các con. Từ sáng mai, em cùng các con dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, loại bỏ bớt một số đồ dùng đã cũ, ít dùng đến đi. Nhà mình cũng chật quá rồi”

Chị ngẫm nghĩ một lúc, đồng tình “Anh giúp em lập thời gian biểu hoạt động hàng ngày cho chúng nó để vừa rèn luyện sức khỏe, vừa học bài, vừa học làm việc nhà. Đấy là kỹ năng sống, chả phải mất hàng chục triệu vẫn có thể học được trong chính nhà mình. Còn em cũng sẽ rà soát lại kế hoạch chi tiêu. Bây giờ mình tự tay làm được nhiều việc, em thấy tiết kiệm được tiền hơn. Trước đây kiếm được 20 triệu thì mình tiêu tới 15 triệu cho sinh hoạt phí, nhiều khoản biết vô lý mà không thể sửa được, vì không có thời gian, cũng không kịp nghĩ. Bây giờ lập kế hoạch chi tiêu vừa tiết kiệm được tiền, vừa làm được nhiều thứ mà mình ưng ý. Dịch bệnh chưa biết đến lúc nào mới chấm dứt, chắc chắn phải có khoản dự phòng cho tình huống xấu nhất. Mà mình cũng phải chuẩn bị tiền nong cho con cái sau này học cao hơn. Chi tiêu như trong thời gian vừa qua đúng là thất sách. Chắc chắn là phải điều chỉnh”.

Anh Nguyên tủm tỉm cười “Nhất trí. Mẹ cu Tí nói chí phải”. Chị lườm anh rồi cũng phì cười. Khi chị đã thiu thiu ngủ, anh mới vắt tay lên trán, nghĩ ngợi “Sao tự nhiên vợ mình lại thông thái thế nhỉ? Bao nhiêu việc trước đây bảo cô ấy, cô ấy đều gạt phắt đi, nói cái gì mình bận lắm, phải tranh thủ, phải kiếm tiền thật nhiều. Đến lúc có cơ hội nghỉ ngơi thì lại bảo phải đi du lịch cho hợp thời... Chắc tại cái dịch covid. vợ mình cứ như... biến thành người khác, từ vợ đoảng nay thành cô Tấm trăm phần trăm rồi

Thủy Nguyên

  • Xin chờ trong giây lát...