Khỏi bệnh hiểm nghèo nhờ tập dưỡng sinh tâm thể

Cập nhật: 23:05 | 09/09/2020
Bị bệnh tim bẩm sinh từ khi  6 tuổi, sau này lại bị 8 thứ bệnh cùng lúc hành hạ, do hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, có lúc anh Lê Mạnh Hùng, sinh 1954, ở Phú Thọ (ĐT: 0915 647 911) đã định buông xuôi. May mắn gặp được phương pháp Dưỡng sinh Tâm thể (DSTT) anh Hùng đã vượt qua bệnh tật, sức khỏe ổn định, kết quả này ngỡ như huyền thoại.    

Từ nhỏ đã không may mắn

Tháng 8/2018, tôi được ông Đào Xuân Tràng, nguyên Phó Chủ tịch Hội DSTT tỉnh Phú Thọ đưa đến thăm anh Lê Mạnh Hùng, một nhân chứng khá đặc biệt của phương pháp DSTT tại nhà riêng ở khu Thông Đậu, phường Minh Nông, thành phố Việt Trì và được nghe anh kể tường tận câu chuyện của mình.

“Tôi sinh 1954, khi lên 6 tuổi đã bị bệnh tim. Gia đình đưa tôi lên Hà Nội khám, may mắn được Giáo sư Đặng Trung, Giáo sư Tôn Thất Tùng khám và kết luận tôi bị bệnh tim bẩm sinh. Thời bấy giờ với bệnh của tôi hầu như không thể chữa khỏi, bố mẹ tôi được thông báo: Cháu khó sống được qua năm 12 tuổi. Năm 1962, tôi lại được Bác sĩ Trinh ở BV Bạch Mai tiếp tục điều trị. Sau một thời gian, bác sĩ thông báo cho bố mẹ tôi kết quả, có khả quan hơn: “Cháu không thể chết trước năm 12 tuổi được mà ít nhất cũng 24 tuổi. Cháu vẫn có thể lấy vợ sinh con bình thường, nhưng không được lao động quá sức”.

Tôi trở về quê đi học phổ thông rồi học Trường Cao đẳng Sư phạm. Năm 1981 tôi ra trường, đi dạy Trường phổ thông cấp 2, sau đó cưới vợ. Tuy nhiên, 12 năm đứng trên bục giảng đã có 3 lần người nhà và đồng nghiệp phải đưa tôi vào Bệnh viện cấp cứu do bệnh tim, chưa kể nhiều lần đau ốm khác. Thấy sức khỏe tôi không thể tiếp tục dạy học, vợ tôi khuyên tôi bỏ nghề, xin về nghỉ theo chế độ 176, theo quy định hồi ấy chỉ hưởng một khoản trợ cấp rất thấp. Từ đó, tôi chỉ làm việc lặt vặt trong nhà giúp vợ con. Trong quãng thời gian 20 năm (từ 1993-2013), tuy sức khỏe vẫn yếu nhưng tôi không phải đi cấp cứu lần nào, tôi nghĩ sức khỏe có lẽ đã ổn định, tôi và cả nhà đã thấy mừng.

Đến tháng 6/2013, một hôm tôi thấy mắt mờ, chân tay run rẩy bước không vững, thở hổn hển. Tôi bị sút cân nhanh, giảm 10kg. Gia đình vội vàng đưa tôi đến BV Đa khoa tỉnh, các BS khám, chụp chiếu, làm xét nghiệm… và kết luận tôi bị 8 thứ bệnh: suy tim, suy thận, đái tháo đường, máu bị đa hồng cầu, rối loại chức năng gan, máu nhiễm mỡ, gút, viêm tắc động mạch chi. Tôi nằm điều trị tại BV tỉnh, sau 21 ngày bệnh tiểu đường hạ từ 24 xuống còn 9,8, các BS khuyên tôi nên đi BV Huyết học - Truyền máu T.Ư ở Hà Nội điều trị tiếp. Tôi nghĩ tất cả bệnh tật của mình là do bệnh tim bẩm sinh gây nên, nếu sống được 60 tuổi cũng là thọ lắm rồi. Lúc đó kinh tế gia đình tôi lại rất khó khăn, không biết trông mong vào đâu nữa nên tôi quyết định xin về nhà, phó thác cho số phận, đến đâu thì đến.

Năm 2014, tôi chuyển đến ở với con trai tại khu Thông Đậu, phường Minh Nông, TP Việt Trì đề phòng có chuyện gì vào BV cấp cứu cho nhanh. Lúc đó tôi yếu lắm, mắt mờ, chân đi không vững, thở hổn hển, môi tím bầm, mặt lúc trắng bệch, lúc thâm lại, tôi nghĩ chắc mình không sống được bao lâu nữa.

Đau nhức, mệt mỏi và buồn chán, nhưng mỗi sáng nghe tiếng các ông, các bà cười nói râm ran ngoài đường rủ nhau đi tập DSTT tôi cũng suy nghĩ và muốn biết môn DSTT là thế nào. Một buổi sáng, tôi lò dò ra Nhà Văn hóa khu Thông Đậu, một bác đang tập thấy tôi liền vồn vã chạy ra cầm tay tôi nói: “Ông ốm yếu thế này vào tập đi không thì nguy đấy!”. Tôi vào tập, tay chỉ vung vẩy nhẹ chứ không đưa lên được nhưng trong bụng nghĩ: “Bệnh của mình đã các Giáo sư, Bác sĩ không chữa được thì tập như thế này ăn thua gì”. Do thấy mọi người động viên rất chân thành, tôi cố gắng tập theo nhưng thấy rất mệt dù động tác tập chỉ là vung vẩy hai tay và hít vào, thở ra bằng miệng.

khoi benh hiem ngheo nho tap duong sinh tam the
Ông Nguyễn Mạnh Hùng và nụ cười của người chiến thắng 8 bệnh hiểm nghèo nhờ luyện tập DSTT

DSTT đem đến cho tôi điều kỳ diệu

Tôi tập được một tuần thì cảm thấy sức khỏe mình hơi khá hơn, tôi ngạc nhiên nghĩ chắc là có kết quả nên càng ham tập. Rồi tôi tham gia tập mỗi ngày 2 buổi (do ở đây tổ chức ngày 2 buổi tập sáng, chiều để ai thuận buổi nào thì tập vào buổi ấy). Sau ba tháng tập liên tục tại Nhà Văn hóa (hôm nào mưa thì tập ở nhà) thì sức khỏe tôi chuyển biến rõ rệt, cơ thể bớt đau nhức, trong người thoải mái hơn. Tập vài tháng liên tục, tôi thấy mắt mình sáng hơn, không còn thở hổn hển nữa, ăn ngủ tốt hơn, đi lại nhanh hơn, tự đi lên cầu thang tầng hai được. Điều khiến tôi rất xúc động là trong thời gian tập DSTT, tôi được các ông bà, các anh chị là những Huấn luyện viên, Hướng dẫn viên DSTT trong tỉnh không những hỏi thăm, động viên tôi mà còn trực tiếp tác động truyền năng lượng tích cực cho tôi, đặc biệt là ông Đào Xuân Tràng (nguyên Phó Chủ tịch Hội DSTT tỉnh Phú Thọ) và ông Nguyễn Phúc Hùy (Chủ tịch Hội DSTT tỉnh Phú Thọ). Qua thực tế tôi nhận thấy, người bệnh trước hết cần thực sự tin tưởng vào phương pháp, tu tâm dưỡng tính, chịu khó, kiên trì tập DSTT nhưng cũng rất cần nhận được “Năng lượng tình thương” từ những người đi trước. Đó là những người đã trải qua tu dưỡng “Tâm” và qua tập luyện, có nhiều năng lượng tích cực. Họ tác động hỗ trợ cho mình sẽ rất hiệu quả, nếu may mắn gặp những người có khả năng đặc biệt của DSTT (Huấn luyện viên) thì càng nhanh khỏi bệnh.

Ngày 10/7/2015 như một kỷ niệm vui. Hôm đó tôi đến BV tỉnh để khám định kỳ về bệnh tiểu đường thì tình cờ gặp lại một bác sĩ mấy năm trước đã từng điều trị cho tôi. Có lẽ thấy tôi da dẻ không còn tái xám, đi lại nhanh nhẹn, Bác sĩ này rất ngạc nhiên, nói: “Ô, tôi cứ ngỡ bác đã mất rồi cơ đấy! Thế mà nay bác lại khỏe thế này. Bác có bí quyết gì không?”. Sau khi khám về tiểu đường, đường huyết từ 7,1-7,8, còn chỉ số của các bệnh khác đều bình thường trong ngưỡng cho phép. Tôi sung sướng quá! Riêng do tiếp tục điều trị bệnh tiểu đường tôi phải uống thuốc, còn đối với 7 bệnh kia (suy tim, suy thận, đa hồng cầu, rối loại chức năng gan, máu nhiễm mỡ, gút, viêm tắc động mạch chi) trong suốt thời gian tập DSTT tôi không phải dùng một viên thuốc nào mà sức khỏe vẫn ổn định. Tôi có được kết quả như vậy chỉ biết nói rằng DSTT quả là kỳ diệu vô cùng! Nếu tôi không biết được DSTT thì chắc chắn hôm nay tôi đã không có cơ hội để ngồi nói chuyện như thế này. Qua 4 năm kiên trì tập DSTT, hiện nay tôi cảm thấy sức khỏe tốt hơn nhiều, lần kiểm tra sức khỏe gần đây nhất (6/2018) thì bệnh tiểu đường của tôi ở mức 5,9, các bệnh khác hầu như không còn!

Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn tới các thành viên CLB DSTT khu Thông Đậu, phường Minh Nông, TP Việt Trì, biết ơn Hội DSTT tỉnh Phú Thọ đã quan tâm, giúp tôi khỏi bệnh. Tôi cũng xin bày tỏ niềm biết ơn bà Tôn Nữ Hoàng Hương (tức Má Hai Hương), người đã khởi xướng phương pháp DSTT kỳ diệu này. Tôi xúc cảm viết mấy câu thơ như sau:

Không sinh ra ta, sao ta mong gọi Má

Bởi tình người cao quý quá, Má ơi!

Bao niềm vui, sung sướng nhất trên đời

Cũng không bằng khi thân ta mạnh khỏe.

Bài, ảnh: TỪ NGỌC LANG

  • Xin chờ trong giây lát...