Hạnh phúc nhọc nhằn

Cập nhật: 10:17 | 18/07/2019
"Thuở xưa, ngày đầu của nhau hai đứa vang câu tình ca Ngày đầu của nhau anh đón đưa em về nhà Trăng nước hiền hòa Ngày đầu của nhau hương sắc tình yêu đậm đà..."  

Hòa với tay tắt tivi đang phát chương trình ca nhạc, không gian im ắng của căn hộ chung cư còn thơm mùi đồ mới lấn át tâm trí cô. Lòng cô bỗng trống rỗng bởi nỗi buồn thực tại ập đến bủa vây. Thương nhớ làm gì, cô và Quang đã chia tay nhau khá lâu rồi mà.

Nhắm mắt lại, Hòa cho phép mình được buồn, chỉ buồn một lần này nữa thôi. Trong đầu cô hiện lên một ngày xuân tươi đẹp, anh trao cô bó hoa tươi thắm, dìu cô bước qua cổng nhà trang trí đầy hoa hồng và lan tường. Ngày cưới! Ồ vậy là mình đã có một ngày cưới thật hạnh phúc. Hôm ấy mình mặc áo dài trắng và cười rạng ngời, mình còn tưởng tượng là sau này có con, sẽ nói cho nó nghe về cái ngày hạnh phúc ngập tràn ấy:

"Cha mẹ nhớ mãi về ngày cưới

Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời"

Thế nhưng, hạnh phúc cứ dần dần vơi đi. Cưới nhau được gần một năm, khi Hòa đang mang thai ở tuần thứ 12, Quang nhận được cuộc gọi của đối tác, anh vội đi luôn trong khi Hòa đang có biểu hiện đau bụng. Khi cô từ nhà tắm ra ngoài thì thấy chồng không ở nhà nữa. Đêm đó, Hòa sảy thai. Cô không thể có con được nữa.

Quang về nhà chăm vợ được mấy ngày. Cơ quan có việc gấp cần anh đi công tác nước ngoài, anh nhận lời. Hợp tác thành công, anh được cất nhắc lên vị trí công việc cao hơn, đồng nghĩa với việc các chuyến công tác cuốn anh theo, khiến cho Quang thường xuyên có cảm giác nóng lòng vì công việc khi đang ở nhà cùng vợ. Dần dà, anh không muốn ở nhà nữa.

Ban đầu, Hòa cứ nghĩ là mình nên thấu hiểu cho công việc của chồng. Nhưng về sau, với trực giác của người phụ nữ, cô hiểu được rằng vì sao anh không thích ở nhà. Và cuối cùng thì cô phó mặc cho mối quan hệ vợ chồng đang dần rạn nứt. Ngày còn là sinh viên, chẳng có tiền, Hòa và Quang chia nhau từng nghìn lẻ để mua sách, đưa nhau lên bờ hồ ăn kem, ngắm cảnh, chẳng dám ngó nhìn các trung tâm thương mại đang bày bán những bộ váy áo, những chai nước hoa xa xỉ. Những năm tháng đó, hai ta chẳng có gì, chỉ có nhau. Còn bây giờ, khi ta đã thành đạt, ta đã có tất cả trong tay, thì ta lại chẳng còn nhau nữa!

Cứ liên tiếp 3 năm ròng rã hai vợ chồng đi bên cạnh cuộc đời nhau. Một hôm Hòa gọi Quang về nhà ăn tối. Quang nhận lời. Hòa nói với chồng ý định nhận con nuôi. Quang dù không còn nhiều tình cảm với vợ nhưng anh vẫn thương cô, anh đồng ý với quyết định của vợ. Và thế là hai vợ chồng đón một cô bé xinh xắn, nhanh nhẹn mới được 1 tuổi về. Cô bé có một vết chàm nhỏ hình cái lá phía mang tai bên phải.

Cứ ngỡ rằng có đứa con là tình cảm hai vợ chồng sẽ được hàn gắn. Thế nhưng Quang đã quên hẳn bé gái xinh xắn, quên hẳn người vợ nhu mì, hiền lành quá đỗi. Có lẽ, cuộc đời anh còn nhiều điều phải quan tâm hơn. Anh quyết định ly hôn với vợ.

Trái tim Hòa tan vỡ khi cầm trên tay lá đơn ly hôn chồng đưa. Cô không khóc. Dường như lúc này là lúc cô mạnh mẽ nhất, cô không cho phép bản thân gục ngã. Cô còn con gái nhỏ, cô phải cứng rắn để làm chỗ dựa cho con. Hòa dắt con nhỏ đi ra khỏi nhà trong nước mắt. Cô ước rằng nếu mình mạnh mẽ hơn, có lẽ đã cứu vãn được cuộc hôn nhân này ngay từ khi nó có biểu hiện rạn vỡ. Nhưng bây giờ làm sao có thể lấy lại được những điều đã qua?

Vài năm sau, tình cờ cô gặp lại người bạn cũ, đã lâu quá không gặp. Hai người ngồi nói chuyện khá lâu, hàn huyên về chuyện gia đình rồi hạnh phúc của cả hai. Cô cho bạn xem ảnh con gái mình. Gương mặt cô bạn cũ bỗng tái đi, rồi hỏi:

- Bé nhà cậu mấy tuổi rồi?

- 7 tuổi rồi, năm nay vào lớp Một đấy.

- Trùng hợp quá...

Cô bạn kể cho Hòa nghe câu chuyện gia đình nhà cô ấy. Hòa nghe xong mà không khỏi bất ngờ. Mắt cô hoa lên, tai ù đi như không tin vào những gì người bạn kia nói.

- Trâm là em họ của tớ, nó có thai với người yêu tên là T.Đ.Quang, năm... hai người đó làm ở công ty XXX, nó biết anh Quang này có vợ rồi nhưng vẫn yêu anh ấy, không cần suy xét gì cả, cuối cùng đẻ ra được một đứa con gái có vết chàm trên mặt. Nó bỏ đứa bé, rồi cùng người yêu ra nước ngoài sinh sống rồi. Gần chục năm nay không có tin tức gì...

hanh phuc nhoc nhan
Ảnh minh họa

Hòa chào bạn rồi quay về. Mọi thứ xung quanh cô đảo lộn. Cô nhẩm lại thời gian nhận nuôi con gái hầu như trùng khớp với câu chuyện của bạn cũ về đứa em họ tên Trâm. Thế là cô đã nuôi con riêng của chồng với người tình mấy năm nay. Ngày đứa con riêng ra đời cũng là ngày cô mất đứa con của mình!

Con gái đáng yêu có vết chàm xinh xinh hình cái lá, tuy con không phải con mẹ sinh ra, nhưng con đã cho mẹ biết, làm mẹ khó khăn và hạnh phúc như thế nào! Lúc con cần sữa mẹ, cần vòng tay mẹ ấm áp chở che, cần tiếp da trong những năm tháng đầu đời thì lại không ai cho con. Mẹ đẻ của con không yêu con, không nhận con, thì đã có mẹ. Mẹ sẽ dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho con của mẹ. Mẹ sẽ yêu con nhiều hơn, mẹ sẽ bù đắp tất cả những tổn thương, thiếu thốn, cho đêm mùa đông lạnh lẽo ngày con ra đời, cũng là đêm lạnh giá, đơn côi nhất trong cuộc đời của mẹ.

Hòa mở cửa sổ, làn gió chớm lạnh đêm thu thổi vào căn phòng nhỏ. Phải rồi, chỉ có tình mẫu tử mới không thể chia cắt hai con người với nhau. Tuần sau con đi học lớp Một, hãy vững tin trên con đường mới, đừng quên có mẹ luôn ở bên con.

Đặt tay lên tim mình, Hòa khẽ gọi: "Ngủ yên nhé, quá khứ nhọc nhằn..."./.

Ngọc Thương