Cảm động tình yêu của một cô giáo với những 'học trò đặc biệt'

Cập nhật: 23:14 | 18/11/2019
Dạy trẻ bình thường đã vất vả, dạy trẻ tự kỷ còn vất vả hơn gấp nhiều lần. Thế nhưng gần 20 năm qua, chị Trần Hồng Lê đã vượt qua mọi khó khăn, gắn bó với trẻ tự kỷ. Chị muốn dành tất cả tình yêu thương và kiến thức của mình để giúp cho những học trò "đặc biệt" của mình ngày càng tiến bộ, có cơ hội được trở thành những người bình thường, sống hòa nhập xã hội.     

Gần 20 năm qua, chị Trần Hồng Lê (Định Công, Hoàng Mai, HN) đã vượt qua mọi khó khăn, gắn bó với trẻ tự kỷ. Sự hy sinh thầm lặng của chị đã giúp cho nhiều em nhỏ tự kỷ có cơ hội hòa nhập cuộc sống.

Xuất thân từ một gia đình có truyền thống làm nghề giáo nên từ bé chị đã rất thích làm cô giáo. Học hết phổ thông chị thi đỗ vào trường Cao đẳng Mẫu giáo T.Ư. Ra trường năm 1999, chị xin vào trung tâm Sao Mai dạy trẻ tự kỷ.

Chị nhớ lại, thời gian đầu mới đi dạy ở Trung tâm Sao Mai, chị phải giấu kín bạn bè, người yêu về công việc của mình, nơi mình làm việc, bởi chị sợ họ biết sẽ có thái độ kỳ thị mình. Ngày đó, hàng xóm xung quanh cũng nhìn các cô và trò của Trung tâm bằng con mắt khinh thường, các cô chào hỏi họ còn không thèm trả lời. Thậm chí, khi chị lấy chồng, mẹ chồng chị cũng không đồng ý cho con trai lấy một giáo viên dạy trẻ tự kỷ vì bà sợ sau này chị sinh con ra cũng bị ảnh hưởng những chứng bệnh ấy. Rất may, chồng chị cùng làm giáo viên nên anh hiểu và thông cảm cho nghề của chị, giúp chị vượt qua rào cản ấy.

Khi chị sinh con trai đầu lòng rồi con gái thứ 2, cả hai đều khỏe mạnh thì mẹ chồng chị mới thở phảo nhẹ nhõm, xóa tan mọi lo âu trong lòng bà bấy lâu, tình cảm mẹ chồng - nàng dâu mới xích lại gần nhau hơn. Suy nghĩ của mẹ chồng chị Lê cũng là suy nghĩ của nhiều người thời đó, bởi họ rất mơ hồ về bệnh tự kỷ, họ nghĩ tự kỷ là bệnh lây nhiễm... Bây giờ khoa học phát triển, thông tin dễ tiếp cận nên mọi người hiểu đúng về bệnh tự kỷ hơn, cộng đồng xã hội cũng đã có sự cảm thông, chia sẻ. Vì thế mà bây giờ các cô giáo dạy trẻ tự kỷ như chị Lê đã dám công khai, tự hào về nghề của mình như bao thầy cô giáo khác.

cam dong tinh yeu cua mot co giao voi nhung hoc tro dac biet

Trong gần 20 năm đồng hành với trẻ tự kỷ, chị gặp phải rất nhiều rào cản, khó khăn nhưng bằng tình thương và sự tận tâm với trẻ tự kỷ giúp chị Lê đã vượt qua tất cả. Đồng lương của một giáo viên dạy trẻ tự kỷ thấp hơn nhiều so với giáo viên bình thường ở trường công, trong khi nỗi vất vả thì gấp nhiều lần nhưng chị vẫn chấp nhận và luôn gắn bó với công việc của mình. Niềm vui lớn nhất của chị là khi nhìn thấy kết quả sau nửa năm hoặc 1 năm mình dạy, can thiệp cho trẻ. Đó là giúp được một đứa trẻ từ không biết nói đã biết bật được những âm a, âm ô đầu tiên hay giúp một em bé từ chưa biết gì về thế giới xung quanh đến khi biết nhận biết màu sắc, âm thanh của cuộc sống, biết tự chủ khi đi vệ sinh, có tiến bộ về hành vi, nhận thức…

Học trò của chị là những trẻ tự kỷ nặng, mỗi em mang một dạng bệnh tự kỷ khác nhau. Em thì thu mình vào một thế giới riêng, em thì la hét, đập phá, em lúc lên cơn thì cào cấu, gào khóc, rồi lao ra ngoài trong vô thức, em thì bị tăng động thích đập đầu vào tường… Mỗi trẻ một chứng, chị thường phải quan sát, ghi chép hành vi để theo dõi và có cách can thiệp phù hợp. Những lúc trẻ lên cơn, chị thường nhẹ nhàng, tìm cách xoa dịu các “cơn bệnh” của trẻ, rồi ôm trẻ vào lòng vỗ về yêu thương.Lớp của chị có 8 trẻ, có 2 cô phụ trách nhưng phần lớn trẻ không tự chủ được bản thân nên công việc hàng ngày của chị cũng rất vất cả, lúc nào cũng luôn tay luôn chân, lo vệ sinh, ăn uống, lo trông chừng lúc trẻ lên “cơn bệnh”, rồi dạy cá nhân, mỗi trò mỗi giáo án, dạy các em không tuân thủ giờ giấc như trẻ bình thường mà phụ thuộc vào bệnh tình của trẻ. Lúc trẻ lên cơn thì cô giáo phải lựa và can thiệp cho trẻ cắt cơn, sau đó mới học. Chương trình học của các con chủ yếu là chào hỏi, dạy nói, dạy bật âm, phục hồi chức năng, dạy theo kiểu chơi mà học, học mà chơi với các kỹ năng vận động thô, tinh, tự lập, tương tác... Ngoài ra, các cô còn tự mày mò sáng tạo các đồ chơi giúp trẻ cảm nhận được các giác quan như lọ gạo nhuộm sắc màu để trẻ sờ nắm, xát lên người để tạo cảm giác, tranh ảnh màu sắc để kích thích giác quan nhìn hay những lọ sỏi lúc lắc để tạo giác quan nghe...

Chị bảo, từ ngày đi dạy trẻ tự kỷ, chị chưa được một giấc ngủ trưa. Có hôm vừa chợp mắt thì có em thức dậy và bỗng dưng trẻ la hét, gào khóc om sòm, cô phải bật dậy để dỗ trò. Cũng chính những phản xạ nghề nghiệp như vậy mà giờ chị bị bệnh bị ảnh hưởng thần kinh, thường xuyên bị đau đầu. Thậm chí, có cháu lên cơn cào cấu đến thâm tím cả tay chân nhưng chị vẫn vui vẻ, cảm thông với trẻ. Gần 20 năm năm gắn bó với trẻ tự kỷ với biết bao buồn vui lận lộn nhưng chị Lê vẫn kiên trì bám lớp, ngày ngày vẫn tận tụy với học trò của mình.

Là một giáo viên lâu năm nhưng chị chưa một lần được chính học trò của mình tặng cô bó hoa nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 như những trẻ ở trường lớp bình thường. Vậy nhưng chị chưa bao giờ thấy buồn lòng mà ngược lại chị càng thấy thương những “học trò đặc biệt” của mình hơn. Niềm vui lớn nhất của chị nhìn thấy sự tiến bộ trong từng hành vi, nhận thức của trẻ mỗi ngày.

Đài Thanh

  • Xin chờ trong giây lát...