Anh thợ mộc vượt qua mặc cảm để khởi nghiệp

Cập nhật: 07:28 | 03/12/2019
Anh Nguyễn Văn Hưởng sinh năm 1988 tại xóm Bản Ngoại, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên do từ nhỏ cơ thể còi cọc như một đứa trẻ khiến cuộc sống gặp nhiều khó khăn nhưng anh đã luôn nỗ lực hết mình để xây dựng cho mình một xưởng mộc để khởi nghiệp tại quê nhà.  

Trong một lần về thăm quê nội, nghe mọi người nói về anh Hưởng mở một xưởng mộc ngoài đường khiến tôi cũng mừng thay anh. Vì sau nhiều năm biết anh làm thuê khắp nơi cuối cùng cũng có một cơ ngơi để khởi nghiệp. Chuyện có lẽ cũng chẳng có gì quá to tát, nhưng điều đặc biệt ở đây là từ bé anh đã bị suy dinh dưỡng mãi không lớn lên được nên việc có được một nghề nghiệp trong tay là khá khó khăn. Đến thăm xưởng mộc của anh, từ xa đã nghe tiếng máy cưa đang chạy có lẽ là anh đang làm việc. Xưởng của anh không lớn, chỉ bằng ngôi nhà cấp bốn bình thường, bên trong nhiều máy móc, phụ kiện, các loại gỗ xếp ngay ngắn, một số sản phẩm đã gần làm xong trông khá đẹp mắt.

Bố anh Hưởng vốn là bộ đội từng tham gia chiến trang biên giới năm 1979, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự trở về quê hương lập gia đình và sinh được ba người con, trong đó anh Hưởng là người con thứ hai. Gia đình thuần nông và trồng chè để có thêm thu nhập. Bà Nguyễn Thị Hồi mẹ anh Hưởng chia sẻ “những năm đó ở đâu cũng khó khăn, thiếu thốn, chị gái và em trai Hưởng vẫn cao lớn bình thường, nhưng Hưởng thì người khác tự còi cọc như vậy. Tuy nhiên cả ba anh em đều được đi học đàng hoàng”.

Anh Hưởng và xưởng mộc của mình

Anh hưởng chia sẻ: “mình người nhỏ bé như vậy nên từ nhỏ được gọi là Hưởng còi, cuộc sống gặp rất nhiều khó khăn, đi học thì bị các bạn bắt nạt, ra xã hội thì bị họ coi thường và không có nhiều cơ hội chọn lựa nghề nghiệp như các bạn cùng lứa”.

Khi còn học trung học anh đã nghĩ phải tìm được nghề nào cho phù hợp với mình, nhưng nghĩ nhiều rồi thấy chán nản vì giờ mình nhỏ bé, sức khỏe yếu nên sợ không đâu nhận làm việc và gia đình cũng không đủ điều kiện cho anh đi học chuyên nghiệp nên sau khi học xong cấp ba năm 2008 được bố đưa xuống Đông Anh Hà Nội xin theo học nghề làm biển quảng cáo, nhưng xuống được vài hôm thì lại phải quay về vì thấy mình nhỏ yếu nên họ không nhận.

Mãi sau này được bố định hướng làm nghề thợ mộc, may mắn thay chú ruột gần nhà làm nghề thợ mộc lâu năm đã nhận truyền nghề cho anh mà không cần học phí, “mới đầu khó khăn lắm, vì chưa biết gì cả tất cả mọi cái đều phải học từ đầu, từ những cái nhỏ nhất, như phân biệt các loại gỗ, cách dùng các thiết bị hỗ trợ, máy móc của nghề mộc nhiều thiết bị to lớn mà mình thì quá nhỏ sức khỏe yếu nên nhiều khi bê gỗ rồi vận hành máy cũng gặp nhiều khó khăn”.

Chú Nguyễn Văn Yêu người dạy nghề mộc cho anh Hưởng chia sẻ “Hưởng là cháu ruột nên tôi cũng chỉ mong cháu nó nên người mà truyền nghề cho, dù thiệt thòi về vóc dáng nhưng lại học nhanh, sau này nếu chịu khó thì tay nghề sẽ tốt”.

Mới vào học nghề còn nhiều bỡ ngỡ nhưng anh hưởng luôn chịu khó chỉ sau một năm anh đã có thể ra ngoài làm thuê ở một xưởng mộc lớn hơn ở xã bên. Khi đó anh phải đi xe đạp vì chưa có xe máy, mà có xe máy anh cũng không thể đi xe máy được, mỗi ngày đạp xe sáu cây số với chiếc xe đạp mini cũ từ thời học sinh trên đường làng đi đến xưởng gỗ với tiền công ít ỏi chỉ hơn bốn mươi nghìn đồng một ngày dần dần anh tích lũy được kinh nghiệm và chút tiền để chi tiêu cho sinh hoạt.

Sau hai năm làm thuê anh nhận thấy tiềm năng phát triển nghề mộc rất lớn, lúc nào cũng có khách đặt hàng và đem lại thu nhập cao nhưng trình độ tay nghề ở địa phương chỉ làm những mặt hàng bình dân, đi theo một lối mòn, các sản phẩm không có gì thay đổi về kiểu dáng, mẫu mã. Vì thế anh đã tìm hiểu một số nơi nổi tiếng về nghề mộc để theo học.

Sản phẩm do chính bàn tay mình làm ra

Năm 2011 anh lại đến Đông Anh (Hà Nội) để vừa làm vừa học hỏi kinh nghiệm. Sau một thời gian được lời khuyên của ông chủ xưởng mộc nên học sâu về chạm khắc sẽ hợp với sức khỏe hơn, vì chạm khắc làm được nhiều sản phẩm đẹp, giá thành cao hơn mà đỡ vất vả hơn. Thấy ông chủ khuyên vậy nên anh bắt tay vào học chạm khắc liền. Được những thợ có tay nghề tốt hướng dẫn, kèm cặp, mỗi lần không hiểu hoặc không biết xử lí sao cho đúng kĩ thuật thì anh lại hỏi để được chỉ cho cách làm đúng. Ngoài ra anh cũng dành thời gian nghiên cứu mẫu mã các sản phẩm ở làng nghề nổi tiếng Đồng Kị (Bắc Ninh) một nơi nổi tiếng nhiều tỷ phú giàu có nhờ nghề gỗ mĩ nghệ.

Cứ như vậy sau một năm theo học việc tay nghề anh dần được cải thiện, không những thế anh còn được chủ xưởng giao cho kèm cặp những thợ mới, hoặc những người mới học việc như anh ngày trước từ đó anh có thêm thu nhập. Mỗi tháng anh được sáu triệu đồng tiền công. Số tiền đó một phần anh dung để chi tiêu, một phần gửi về cho bố mẹ.

Anh Hưởng nói “ông chủ xưởng mộc cũng tốt với mình lắm, có khi do mình nhỏ bé mà ông quan tâm nhiều hơn so với các thợ khác. Không bao giờ ông khinh thường hay có ý muốn đuổi việc mình cả, còn những thợ khác thì đôi khi họ coi thường mình vì mình nhỏ con quá, nhưng quen rồi thì cũng không sao, mình chỉ mong có cái nghề để nuôi thân thôi”.

Sau nhiều năm học hỏi và làm thuê cho các xưởng lớn nhỏ anh tích góp được một khoản tiền, quan trọng hơn đó là kinh nghiệm làm nghề. “Năm 2016 ngoài số tiền tiết kiệm, vay mượn của người thân. Chán cảnh làm thuê nên mình quyết định trở về nhà mở xưởng mộc riêng cho gần gia đình và cũng thoải mái hơn, chứ đi làm thuê mãi khổ lắm mà không được bao nhiêu” anh Hưởng chia sẻ.

Với số vốn năm mươi triệu đồng tận dụng sẵn đất của gia đình lại nằm trên trục đường đi của làng nên anh quyết định mở xưởng ở đó, ngoài ra người thân trong nhà cũng góp sức anh xây dựng nên nhà xưởng để tiết kiệm chi phí. Ngoài thiết bị đồ nghề cơ bản đủ để làm nghề, anh tìm mua gỗ xoan, gỗ mít để làm ra sản phẩm như hoành phi, câu đối, bàn thờ, giường, tủ…

Mặc dù còn đơn sơ nhưng hướng làm ăn đã được mở

Với tay nghề sau nhiều năm học hỏi sản phẩm của anh làm đẹp, giá phải chăng nên được nhiều người biết đến, làm đến đâu bán hết đến đó, thậm trí nhiều người đặt hàng trước. Mỗi tháng thu nhập trung bình của anh trừ tất cả chi phí đi anh thu về hơn chục triệu đồng và dần tích góp được vốn anh đầu tư thêm máy móc lên đến hàng trăm triệu như: máy bào cuốn, máy lọng, máy cửa đứng và nhiều máy móc hỗ trợ khác.

Nghề mộc không tránh khỏi nguy hiểm, vì đặc thù công việc nên trên tay có vài vết sẹo là chuyện quá quen thuộc. Trong một lần làm việc anh Hưởng bị máy cưa cắt vào tay và phải đi cấp cứu “hôm đó trong lúc cưa rễ của một gốc cây cổ thụ để làm bàn uống nước mình không cẩn thận bị lưỡi cư cứa trúng cổ tay trái, vết cắt dài và sâu khiên mình chảy rất nhiều máu, lúc đó được mọi người đưa đi viện cấp cứu để cầm máu. Việc làm mộc bị thương là chuyện không hiếm, nhưng có lẽ đó là lần đau nhất của mình”.

Giờ đây trên tay anh vẫn còn một vết sẹo lớn, không chỉ vậy tiếng máy lớn làm cho tai không được thính như trước, bụi ghỗ ảnh hưởng đến hệ hô hấp của cơ thể. Nhưng dù thế nào đi nữa thì cơ thể còi cọc của anh vẫn cố gắng được. “Những lúc nông nhàn có bố mẹ ra phụ mình làm việc làm những công việc đơn giản như dùng giấy giáp đánh bóng sản phẩm, đục phần thô nên mình cũng đỡ vất. Ngoài ra mình cũng nhận dạy nghề miễn phí nhưng không mấy ai theo được nghề mộc, vài bạn trẻ đến nhưng họ không chịu được lâu, họ chi muốn đi làm công nhân để kiếm được đồng tiền trước mắt”. Có một câu ca dao về nghề thợ mộc:

Lấy chồng thợ mộc sướng sao/ Mạt cưa rấm bếp, vỏ bào nấu cơm

Vỏ bào còn nỏ hơn rơm/Mạt cưa rấm bếp còn thơm hơn trầm (Ca dao)

Câu ca dao này từ xưa đã có ý khen ngợi nghề thợ mộc, nhưng với thiệt thòi về vóc dáng mà nay đã ngoài ba mươi mà anh Hưởng vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai. Cũng có lẽ vì quá chăm chỉ, cần mẫn với công việc mà anh không có nhiều thời gian dành cho việc riêng tư.

Ngoài việc tạo ra thu nhập cho gia đình, anh Hưởng còn giúp đỡ hàng xóm mỗi khi có ai nhờ sửa những món đồ cũ như chiếc ghế bị hỏng hay sơn lại chiếc tủ cũ cho mới hơn. Những việc nào quá nhỏ anh chỉ làm giúp, còn những việc tốn công hơn thì anh lấy giá rẻ vì bà con ở đây còn khó khăn. Vậy nên được mọi người yêu mến và cảm phục vì cơ thể nhỏ bé mà chăm chỉ làm ăn, lại nhiệt tình giúp đỡ mọi người.

Cô Bùi Thị Huấn hàng xóm của anh Hưởng chia sẻ “Hưởng chăm chỉ làm việc lắm, người nhỏ nhưng trí lớn. Tay nghề khéo mà giá sản phẩm lại rẻ, có những lúc Hưởng chỉ làm giúp mọi người thôi”.

Không chỉ tự vươn lên vượt qua mặc cảm, bằng đôi bàn tay khéo léo, tài hoa của mình anh Hưởng “còi” đã tạo công ăn việc làm cho người thân trong gia đình, khẳng định bản thân mà anh còn nhận dạy nghề mộc miễn phí tạo điều kiện giúp cho những người có hoàn cảnh khó khăn.

Văn Tiệp

  • Xin chờ trong giây lát...