Không thể dựa dẫm mãi vào quá khứ

Cập nhật: 11:04 | 14/03/2019
Đất nước ta đã ra khỏi chiến tranh cả nửa thế kỷ rồi mà sao đến giờ vẫn phải viện dẫn toàn những "tấm gương" của quá khứ thời  chiến tranh để áp dụng cho công cuộc xây dựng thời bình? Chẳng hạn, khi nói về đạo đức cán bộ công chức, không có cách nào khác là kêu gọi học tập "tấm gương Bác Hồ"; về ngoại giao, quân sự v.v... đều phải noi gương Bác Hồ và các bậc tiền bối cả.  
khong the dua dam mai vao qua khu
Ảnh minh họa

Bất cứ một lĩnh vực gì dường như đều chỉ tìm thấy niềm tự hào từ trong quá khứ lịch sử, còn hiện tại thì đẫy rẫy khó khăn, phức tạp... Đây có lẽ là niềm day dứt đối với đa số người Việt Nam ngày nay. Tự hào về lịch sử hào hùng của dân tộc là rất chính đáng, chính nó hun đúc thêm tình yêu quê hương, đất nước, gắn kết cộng đồng, dân tộc.

Vẫn biết không ai có quyền quên quá khứ. Nhưng nếu cứ cố tình bám víu và sống mòn vào quá khứ, hoặc khi cần thì đổ lỗi cho quá khứ để rũ bỏ trách nhiệm của hiện tại, là một câu chuyện hoàn toàn khác. Chỉ có những đứa con, đứa cháu kém cỏi mới chịu sống mòn bằng cách gậm nhấm những di sản của ông cha.

Tuy nhiên, mọi giá trị đều có giới hạn thời gian của nó; người ta không thể chỉ mặc một bộ quần áo và ăn cùng một món ăn trong cả cuộc đời. Nếu như trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp khi Bác Hồ hô hào tiết kiệm, toàn dân hưởng ứng làm theo và đưa lại những kết quả cực kỳ lớn lao, nhưng bây giờ lãnh đạo hô hào mãi mà chẳng có ai làm theo? thậm chí còn làm ngược lại.

Trong điều kiện kháng chiến ác liệt khẩu hiệu diệt "giặc dốt", "giặc đói" của Bác Hồ đã đưa ra những chủ trương, chính sách hiệu quả rất thiết thực, thời nay, dù nắm trong tay mọi nguồn lực, ngành này, ngành kia vẫn ì ạch và chìm sâu trong khủng hoảng, bế tắc; tình trạng chênh lệch giàu - nghèo ngày càng nghiêm trọng hơn. Những điều ấy không thể không nghĩ ngợi.

khong the dua dam mai vao qua khu
Ảnh minh họa

Nếu trước đây bản thân Bác Hồ và các vị lãnh đạo cấp cao thường đích thân tham gia và thể hiện quan điểm một cách đàng hoàng, minh bạch về mọi vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia khiến đối phương kính nể, dân chúng yên lòng, thì ngày nay chỉ thấy "Người phát ngôn ngoại giao" lên TV đọc những "tuyên bố" cứng nhắc. Vâng đành rằng, thời nào cũng có cái khó, nhưng lặp đi lặp lại cái không thể làm được, khiến niềm tin của quần chúng cứ hao dần.

Đó là chưa kể rất nhiều những vụ việc tai tiếng do bộ máy công quyền yếu kém gây ra khiến nhân dân ngày càng bức xúc. Có người ví chúng như những quả bom nổ chậm đang được cài đặt, quả không sai!.

Câu hỏi đặt ra là, phải chăng đang có một sự hẫng hụt trong cách tư duy và phong cách làm việc của những người hoạch định chính sách cho đất nước, dân tộc trong quá trình chuyển tiếp từ quá khứ chiến tranh sang xây dựng hòa bình và hội nhập?

Chẳng lẽ các vị lãnh đạo ngày nay không đủ tài giỏi và không xứng đáng làm "tấm gương" hay sao mà cứ phải nhờ cậy mãi vào Bác Hồ và các vị tiền bối? Hay vì họ mãi lo việc nhà hơn lo việc nước? hay có thể do tất cả những điều này cộng lại. Học tập tấm gương Bác Hồ, đương nhiên, đó là lòng yêu nước, thương dân và luôn nghĩ và làm sao cho dân ta “ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.Nghị quyết về gương mẫu của cán bộ cấp cao ra đời chính là hồi chuông cảnh báo để mọi cán bộ cơ quan công quyền tự nhìn lại mình để làm gương cho quần chúng học tập./.

ST