Chuyên tình lãng mạn như phim Hàn của cặp vợ chồng tật nguyền

Cập nhật: 09:10 | 23/04/2018
Hai con người tật nguyền đã cùng nhau tạo nên một câu chuyện tình cảm động, rất khó tin giữa đời thường.

Kỳ 1: Sự nghiệt ngã của số phận

Cho đến giờ, khi nhắc lại câu chuyện tình của họ, người ta vẫn không khỏi bùi ngùi xúc động, phép lạ là có thật.

Một nghị lực sống phi thường, một cuộc hôn nhân kỳ lạ giữa hai con người tàn tật cùng khổ, khi mà đối với họ cuộc đời, tương lai tưởng như đã khép lại trong nghiệt ngã. Thế nhưng, họ đã cùng nhau tạo nên một câu chuyện tình cảm động, rất khó tin giữa đời thường.

Người chồng, chàng trai trong câu chuyện đó có tên Hoàng Văn Tuấn (SN 1978, Bản Châu, xã Tri Lễ, Văn Quan, Lạng Sơn). 10 năm trước, một tai nạn kinh hoàng đã xảy ra cướp đi một nửa cơ thể của Tuấn. Với một nửa cơ thể còn lại gắn chặt trên xe lăn, anh vẫn cố sống, vượt qua tất cả mọi khó khăn để tìm lại hạnh phúc đích thực cho cuộc đời.

Người vợ tên là Phạm Thị Ngọc (SN 1983, xã Liên Giang, Đông Hưng, Thái Bình). Trước, chị Ngọc cũng là một người con gái bình thường với bao hoài bão, dự định lớn lao. Học hết cấp 3, vì điều kiện nên chị tạm gác giấc mơ thi đại học để vào làm công nhân trong miền nam. Chưa kịp xây dựng hạnh phúc gia đình thì cũng một tai nạn kinh hoàng nữa lại xảy ra với chị trên chuyến xe về thăm nhà vào năm 2006. Nghe kể, vụ tai nạn xe khách ấy chỉ có 2 người sống sót, trong đó có chị Ngọc, nhưng nó đã cướp mất của chị đôi chân lành lặn cùng những hoài bão khát khao cống hiến của mình.

chuyen tinh lang man nhu phim han cua cap vo chong tat nguyen
Anh Hoàng Văn Tuấn

Như sự sắp đặt của số phận, 2 con người cùng khổ ở cách xa hàng trăm kilomet lại gặp được nhau, tìm thấy sự đồng cảm, sẻ chia cho nhau, để rồi chính thức gắn bó 2 cuộc đời tàn tật bằng một đám cưới giản dị vào ngày 6/6/2015. Mà cũng lạ, với những người anh em, bạn bè, họ hàng… trong cái đám cưới tật nguyền đó, thay vì cười nói chúc tụng, có nhiều người lại khóc. Không biết, một phần họ khóc cho số phận của cặp vợ chồng, hay khóc mừng vì cuối cùng anh Tuấn, chị Ngọc đã tìm thấy được hạnh phúc?

Ngày cưới, chú rể vui mừng khi đón được cô dâu mới, tuy nhiên cái dốc lên nhà chú rể lại rất cao, mọi người rất vất vả mới đẩy được xe lăn đưa hai người lên. Họ bảo, cái dốc sẽ là vật cản rất lớn đối với đôi vợ chồng trẻ sau này.

Câu chuyện tôi chỉ mới nghe sơ qua, mà như bạn tôi kể lại rằng, đó là 2 thân phận cuộc đời như phim, và chuyện tình cảm của họ cũng lãng mạn giống như phim nốt. Để so sánh tốt nhất, thì dưới bàn tay của một vị đạo diễn tài ba, thì chắc những bộ phim tâm lý tình cảm kiểu Hàn Quốc cũng phải cúi đầu chào thua.

Con đường từ ngoài quốc lộ 1B rẽ vào Bản Châu ngoằn nghèo, dốc lên dốc xuống, đi mãi tôi mới tìm đến được ngôi nhà của cặp vợ chồng kỳ lạ đó. Do đã hẹn từ trước, Tuấn ngồi xe lăn chờ tôi ngay trước cửa, bên trong nhà là chị Ngọc cũng đang ngồi xe lăn lúi húi nhặt rau, bữa trưa của gia đình tàn tật này.

Khuôn mặt đầy vẻ mãn nguyện, anh cho biết, thế là cuối cùng mình cũng tìm lại được hạnh phúc.Hồi cưới, suốt 2 tuần nhưng họ vẫn chưa có nổi được một đêm tân hôn. Hình như là hôm đi đón dâu vì ngồi xe ô tô đi đường xóc, vết thương phía dưới của Tuấn lại lở loét. Đám cưới xong, mọi người về hết, Tuấn mon men đến cạnh vợ định thực hiện thiên chức của đàn ông, thì tỉnh rượu mới thấy máu ở vết thương chảy ra be bét, mà hình như trước đó vì vui quá nên anh cũng như mọi người không để ý đến.

chuyen tinh lang man nhu phim han cua cap vo chong tat nguyen
Chị Ngọc

Chỉ vào đôi chân quắt queo đã mất hết cảm giác, Tuấn bảo đó là di chứng quãng đời nghiệt ngã của mình, đến giờ anh vẫn không hiểu nổi là tại sao mình lại có thể vượt qua nó.

Hồi còn bé, mẹ con Tuấn đã phải suốt ngày chứng kiến những cơn bạo hành của bố. Đến năm 11 tuổi, gia đình tan vỡ, mẹ anh đi bước nữa nhưng bố dượng đối xử với anh thậm chí còn tệ hơn. Ông bắt anh phải vào núi kiếm củi, đánh cá, ở nhà thì lôi hết sách vở ra đốt sạch. Có lần phát hiện thấy anh đứng nhìn qua cửa lớp xem các bạn khác học bài, ông ta còn lôi về nhà, cởi hết sạch quần áo trói nghiến vào gốc cây giữa trời nắng như đổ lửa suốt cả ngày. Bà con lối xóm hết lời can ngăn mới thôi.

Phẫn uất, anh bỏ nhà đi lang thang, sống bụi bờ được 4 năm. Cho đến lần đi qua thôn Bản Châu, Tuấn kiệt sức vì đói khát và được một người đàn bà tốt bụng cứu chữa, chăm sóc, nhận làm mẹ nuôi. Anh được mẹ nuôi cho 1 mảnh đất nhỏ, dựng nhà và ở luôn cho đến tận bây giờ.

chuyen tinh lang man nhu phim han cua cap vo chong tat nguyen
Gia đình hạnh phúc của cặp vợ chồng

Nhắc đến chuyện cũ, anh thanh niên tật nguyền lại cười buồn: “ Đó là quãng thời gian êm đẹp nhất. Sau đó, tôi cũng đã có 1 gia đình nhỏ, nhưng thật ngắn ngủi.Hình như, số phận luôn thử thách tôi vậy”.

Ở với mẹ nuôi, vì nhà cũng nghèo nên Tuấn vẫn đi làm thuê làm mướn hàng ngày. Năm 20 tuổi, mẹ nuôi thế chấp đất đai làm vốn được 7 triệu, anh quay sang nghê mổ lợn, rồi đi buôn bán khắp nơi. Cũng trong năm đó, Tuấn lập gia đình với 1 cô gái ở xã bên.

Anh kể, hai người có với nhau 1 đứa con gái chung. Hạnh phúc mới được 2 năm thì phát hiện ra vợ mình ngoại tình trong những lần anh đi buôn trên huyện. Khuyên can mãi không được, Tuấn nhận nuôi con để cho vợ đi tìm hạnh phúc mới. Tuy nhiên, mới ly hôn chưa được bao lâu, thì tai họa ập đến.

Năm 2004, Tuấn đi chở gỗ về làm khuôn cửa, thì một tảng đá trên núi lăn xuống. Cho đến lúc mơ màng tỉnh dậy, có thể nhận biết mọi thứ xung quanh thì anh thấy bạn bè đang ôm mặt khóc, bác sĩ bảo mọi người về chuẩn bị hậu sự, vì Tuấn bị thương rất nặng, gãy cột sống, dịch tràn màng phổi.

Nhưng lần ấy Tuấn không chết, mà phải chịu đau đớn suốt 3 năm ròng rã với cái chân cứ hoại tử dần dần, anh mới bắt đầu nói lại được. Trong 3 năm đó, mẹ nuôi và bạn bè trong bản cưu mang 2 bố con Tuấn. Đến lúc những cơn đau tạm chấm dứt thì cũng là lúc Tuấn biết mình sẽ phải sống nốt cuộc đời còn lại trên xe lăn. Trong nhà, chỉ còn mỗi một manh chiếu rách, vì đến như nồi niêu, bàn ghế, giường tủ hay bất cứ cái gì nhỏ nhất cũng phải bán sạch lấy tiền sinh sống và chữa trị.

Thời gian sau đó, điều an ủi là cô con gái cũng rất thương bố. Cô đi xin khắp bản, làm bất cứ việc gì miễn là có cái ăn. Cứ thế, hai bố con rau cháo qua ngày. Sống tựa vào nhau cho đến tận đầu năm 2015 thì cô con gái cũng lập gia đình. Ngày về nhà chồng, cô cứ ôm lấy Tuấn khóc lớn, lo cho bố một thân tật nguyền, không có ai chăm sóc lúc trái gió trở trời. anh phải động viên mãi cô mới chịu bước lên xe hoa.

Con gái đi lấy chồng, Tuấn phải bán đi phần lớn mảnh đất mình đang ở chia cho con gái một ít.Phần còn lại,anh mở một cửa hàng hàn xì và sửa chữa đồ lặt vặt, rồi cứ ngồi trên xe lăn làm việc. Buồn đời, Tuấn một mình ở nhà thở vắn than dài. May chăng, thỉnh thoảng có người qua nhờ anh sửa hộ cái đài, hoặc rỗi rãi ngồi buôn chuyện, anh mới vơi bớt nỗi buồn. Người bạn duy nhất của Tuấn là cây đàn ghi ta được mẹ nuôi mua cho, Tuấn đánh hay lắm, những bản tình ca lãng mạn, những bài hát về số phận,về cuộc đời. Tuy nhiên, quanh quẩn chỉ có mấy ông hàng xóm ngồi nghe, chưa được nửa bài thì đã bảo Tuấn cất đàn ngồi chém gió. Chán! Cảm xúc như biến mất hẳn.

Thực ra, Hoàng Văn Tuấn cũng chỉ mới gần 40 tuổi, anh vẫn luôn khao khát một mái ấm gia đình. Nhưng nhìn lại cơ thể tật nguyền trên xe lăn, những cơn đau hành hạ, đến bản thân chưa chắc đã tự nuôi nổi, rồi ai sẽ chấp nhận chung thân cuộc đời với mình? Nghĩ đến đó, Tuấn lại thở dài ngao ngán,buồn cho số phận…

Còn tiếp…

Minh Hải